Tác giả: Thanh Tâm
...
Thiệt, khởi xướng nỗi nhớ là bà Phương, làm con cá lia thia nó cũng lơn tơn theo, rồi giờ đến tui (bạn Tâm xinh đẹp). Mà 2 người cũng thiệt, không biết làm tính trừ sao trời 2009 - 2005 = 4 năm chẵn. Mí người tính sao mà ra 5 năm vậy ^_^.
Hồi hôm qua bạn Tâm "lỡ dại" đi xem bộ phim "những ngày hè". Chỉ cần nhìn thấy cái áo xanh và nghe tiếng nhạc thôi là ... mọi cảm xúc ùa về. Haizzz... thật không thể nào chịu nổi. Mà cái bộ phim đó xây dựng tình tiết buồn cười quá. Cảnh ông bố bà mẹ lôi đứa con lên xe, còn đứa con khóc lóc năn nỉ đòi về => thế còn gì là "tình nguyện" nữa. Rồi cái cảnh đánh lộn đánh lạo giữa nhóm này và nhóm kia, cảnh 2 con đội trưởng mặc áo thanh niên chí choé, nói móc nhau => thiệt chẳng ra gì. Rồi cảnh một thằng con trai lên xe nồng nặc mùi rượu, làm ảnh hưởng đến những người xung quanh. Chiến dịch MHX gì kì vậy, tui mà là BCH tui cho mấy đứa đó ở nhà hết +_+. Tức quá, thấy không giống gì với đội mình hết nên giận, bỏ đi ngủ ^_^.
Hì hì... dù sao thì cũng thấy lại được hình ảnh đồng đội quan tâm lẫn nhau. Nhìn đoàn xe chở các chiến sĩ nối đuôi nhau đến những vùng xa. Qua những cây cầu. Rồi tiếng nhạc... NHỚ.
"XANH XANH MÀU QUÊ HƯƠNG MÀU ÁO XANH TRÊN MỌI TUYẾN ĐƯỜNG, NHANH NHANH TỪNG BƯỚC CHÂN BAO KHÁT KHAO TUỔI XUÂN ƯỚC MƠ. ĐẾN VỚI NHỮNG CUNG ĐƯỜNG THẬT XA, DẪU PHÍA TRƯỚC KHÓ KHĂN CHỜ TA, HÁT LÊN NÀO BẠN ƠI"
Nhận được tin nhắn của bạn đội trưởng, và cũng tối hôm đó điện thoại xuất hiện cuộc gọi nhỡ của Dân. Tự nhiên thấy vui vui. Bạn Tâm không nhớ nhiều về cái nóng ở ĐH, chỉ nhớ đến mưa thôi, nhớ những cơn mưa và những ngày bão tố. Nhớ đêm ngủ mà nghe tiếng sóng vỗ bờ, tiếng rít của gió qua khe cửa. Lạnh thiệt lạnh. Chỉ có tình bạn là ấm áp. ^_^
.......................
Tác giả: cá lia thia
Hôm qua nhận được tin nhắn của bà Phương..
Đội trưởng nhà mình dễ thương quá xá... Kể, coi vậy mà nhanh thật, 5 năm rồi, ai bảo thời gian làm nhạt nhòa ký ức chứ? Mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn, vẫn còn ấm áp đây này, tuy rằng 5 năm qua biết bao là chuyện xảy ra, và cũng có biết bao nhiêu là đổi thay... Coi vậy chứ loay hoay 1 hồi là tới kỷ niệm 10 năm cho coi. Bà Phương bảo "10 năm chắc dắt chồng với con theo ăn nhậu lun quá!" Hehe.
...
Thiệt, khởi xướng nỗi nhớ là bà Phương, làm con cá lia thia nó cũng lơn tơn theo, rồi giờ đến tui (bạn Tâm xinh đẹp). Mà 2 người cũng thiệt, không biết làm tính trừ sao trời 2009 - 2005 = 4 năm chẵn. Mí người tính sao mà ra 5 năm vậy ^_^.
Hồi hôm qua bạn Tâm "lỡ dại" đi xem bộ phim "những ngày hè". Chỉ cần nhìn thấy cái áo xanh và nghe tiếng nhạc thôi là ... mọi cảm xúc ùa về. Haizzz... thật không thể nào chịu nổi. Mà cái bộ phim đó xây dựng tình tiết buồn cười quá. Cảnh ông bố bà mẹ lôi đứa con lên xe, còn đứa con khóc lóc năn nỉ đòi về => thế còn gì là "tình nguyện" nữa. Rồi cái cảnh đánh lộn đánh lạo giữa nhóm này và nhóm kia, cảnh 2 con đội trưởng mặc áo thanh niên chí choé, nói móc nhau => thiệt chẳng ra gì. Rồi cảnh một thằng con trai lên xe nồng nặc mùi rượu, làm ảnh hưởng đến những người xung quanh. Chiến dịch MHX gì kì vậy, tui mà là BCH tui cho mấy đứa đó ở nhà hết +_+. Tức quá, thấy không giống gì với đội mình hết nên giận, bỏ đi ngủ ^_^.
Hì hì... dù sao thì cũng thấy lại được hình ảnh đồng đội quan tâm lẫn nhau. Nhìn đoàn xe chở các chiến sĩ nối đuôi nhau đến những vùng xa. Qua những cây cầu. Rồi tiếng nhạc... NHỚ.
"XANH XANH MÀU QUÊ HƯƠNG MÀU ÁO XANH TRÊN MỌI TUYẾN ĐƯỜNG, NHANH NHANH TỪNG BƯỚC CHÂN BAO KHÁT KHAO TUỔI XUÂN ƯỚC MƠ. ĐẾN VỚI NHỮNG CUNG ĐƯỜNG THẬT XA, DẪU PHÍA TRƯỚC KHÓ KHĂN CHỜ TA, HÁT LÊN NÀO BẠN ƠI"
Nhận được tin nhắn của bạn đội trưởng, và cũng tối hôm đó điện thoại xuất hiện cuộc gọi nhỡ của Dân. Tự nhiên thấy vui vui. Bạn Tâm không nhớ nhiều về cái nóng ở ĐH, chỉ nhớ đến mưa thôi, nhớ những cơn mưa và những ngày bão tố. Nhớ đêm ngủ mà nghe tiếng sóng vỗ bờ, tiếng rít của gió qua khe cửa. Lạnh thiệt lạnh. Chỉ có tình bạn là ấm áp. ^_^
.......................
Tác giả: cá lia thia
Hôm qua nhận được tin nhắn của bà Phương..
"Mới đó mà sắp 5 năm ùi. Thời gian nhanh quá àh. TV mới chiếu tập 1 bộ phim về MHX. Coi mà muốn khóc ghê nơi. Nhớ lắm! Kỳ này tổ chức SN đội lần thứ 5 hoành tráng nha"
Đội trưởng nhà mình dễ thương quá xá... Kể, coi vậy mà nhanh thật, 5 năm rồi, ai bảo thời gian làm nhạt nhòa ký ức chứ? Mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn, vẫn còn ấm áp đây này, tuy rằng 5 năm qua biết bao là chuyện xảy ra, và cũng có biết bao nhiêu là đổi thay... Coi vậy chứ loay hoay 1 hồi là tới kỷ niệm 10 năm cho coi. Bà Phương bảo "10 năm chắc dắt chồng với con theo ăn nhậu lun quá!" Hehe.
^_^
ReplyDelete