Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn

Monday, December 27, 2010

27.12.2010

Lâu rồi dường như mọi người đã wên mất sự hiện diện của cái blog này. Hôm nay nhờ đọc note của bà Tâm nói về blog của bà cá mới chợt nhớ mà mò qua đây. Ừhm thì mọi người wên! :)

Đọc, đã đọc lại những entry do chính mình viết nhưng được người khác copy wa đây (hình như là bà Tâm hay bà cá j` đấy). Cảm giác như mọi thứ lại ùa về và lại muốn viết tiếp nhưng... Có lẽ mọi thứ nên ngừng lại ở đó thì sẽ hay hơn. Nhớ mọi người, nhớ MHX 2005 nhưng... Nó là một vết thẹo lớn và vẫn cảm thấy nhức nhối khi nhớ lại mọi người ạh.

Đã hơn 5 năm dành cho đội mình. Thật sự để mọi thứ tồn tại được đến bây giờ là nỗ lực của tất cả những thành viên cố gắng bám trụ tới hơi thở cuối cùng. Cám ơn mọi người vì tất cả lần nữa. Iu mọi người. 18 thành viên trong đội thì giờ chỉ còn liên lạc được 17 và 2 trong số đó đã lên xe bông. Chẳng bao lâu nữa sẽ lại thêm 3 đồng chí nhưng có lẽ mọi người đang mong chờ đến đám cưới của chị Hồng và Đức, tình iu của MHX Đông Hải ^^

Chúng ta sẽ mãi là 1 đội mọi người nhé! Chúng ta sẽ mãi là bạn tốt, đồng chí tốt của nhau mọi người nhé!

Monday, August 10, 2009

MHX 05 có gì mà mày mê dzữ dzậy?

Người viết: Đội Trưởng
Ngày viết: Monday, August 10, 2009 at 2:46am
Nơi post: Facebook
Người copy-paste quăng qua blogger: Thanh Tâm
........
Đó là câu hỏi của bà Cúc đặt ra khi thấy treo cái status "Ước mong bây giờ là tháng 08/2005". Cũng nhờ câu hỏi này mà nó tìm kiếm và liệt kê lại được 1 list các yếu tố làm nó vẫn còn nhớ như in những ngày tháng đó.

1. Nó đi MHX mang theo 1 niềm rất rất háo hức được cống hiến 1 cái gì đấy như những gì mà nó được "nghe đồn" về MHX wa báo chí, tivi.

2. Nó đi mang theo 2 người trong trái tim bé bỏng, hồn nhiên nhưng cực kỳ lành lạnh của nó (bi giờ thì sẹo um sùm rồi).

3. Nó đi để mong ngày về nó sẽ nhận được 1 bé heo thiệt là đã như lời 1 người đã hứa với nó trước khi đi.

4. Nó đã được sống trong 1 khoảng thời gian của cái gọi là chờ đợi, mong ngóng và yêu thương 1 ai đó ở nơi xa xôi.

5. Nó đã được cống hiến dù có thể là chưa trọn vẹn cho mảnh đất nơi đó.

6. Nó có 1 đội hình rất yêu thương nhau, rất đoàn kết và luôn duy trì ăn chơi đàn đúm đều đặn ^^

7. Nó có cảm giác thấy nhớ gia đình khi đi xa mà trước đây chẳng bao giờ nó có.

8. Nó hỉu được những niềm vui tưởng chừng như bé nhỏ, vụn vặt nhất trong cuộc sống nhưng lại hạnh fúc vô cùng khi nó nhận ra.

9. Nó hỉu thế nào là "ở dân thương, làm dân tin, đi dân nhớ".

10. Nó đã có 1 MHX duy nhất, thật trọn vẹn, tròn trĩnh trong 30 ngày.

11. Nó đã bít thêm rất nhìu điều về cái gọi là behaviour.

12. Nó đã lớn thêm trong 1 vài mặt.

13. Nó đã có 1 tình iu (có thể gọi là đẹp đẽ) sau khi đi MHX về.

Chắc nhiu đó đã đủ để nó nhớ MHX 05 lắm lắm rùi heng. Hy vọng MHX 05 sẽ còn sống nhìu hơn nữa trong lòng nó và đám nhí nhố nhưng rất đáng iu của đội nó.

Monday, July 27, 2009

Cho tui xin 1 vé đi dzìa Đông Hải (phần 2)

- 15/07/09: Sau khi xe lăn bánh rời khỏi trường tự nhiên thì trong đầu mang 1 tâm trạng rất lạ và trong tâm thế còn 1 nhiệm vụ nữa đó là fải ghé khu tưởng niệm Hồ chủ tịch ở Trà Vinh đọc lời fát biểu nữa. Haiz... Đi theo đoàn hôm đó còn có thầy Quán, thầy Vũ, thầy Quang và anh Nguyên (không nhớ còn anh chị nào nữa không). Trên đường đi mọi người cũng trò chuyện, hát hò đủ trò còn mình thì mệt đừ cả người do tối trước chả ngủ được bao nhiêu. Xe chạy 1 đoạn khá xa trung tâm thành fố thì khi đi wa trạm thu fí mà ko được miễn tiền nên ổng la ó um sùm trên xe nhức cả đầu. Trên đường đi thì anh Nguyên cũng tranh thủ dặn dò nhiều điều vì chắc anh hỉu tính mình rất ư là... điên sảng. Mình còn nhớ đã nói với anh 1 câu thế này vào lúc đó: "Bây giờ trong em đang có 2 người. 1 người thì cua hoài không được còn người kia muốn là được liền". Hehe... Anh bảo "mày ngon lắm". Trên đường đi cũng là lúc mình nhận thêm 2 chiến sĩ nam cuối cùng của đội và đổi lại là 2 bạn nữ khác trong đội mình.

Hôm đó dù đã rất cố gắng nhưng mình vẫn không đến kịp giờ làm lễ ở tỉnh và Phi fải lên làm nhiệm vụ thế. Xe mình tới trễ nhất và mọi người có vẻ rất mệt mỏi, không nuốt nổi cơm hộp nữa nhưng mình cũng fải ráng nuốt cho hết vì bị anh Nguyên la ó um sùm nếu không ăn cho hết. Hix... Lúc này thì cũng thấy người ở Đông Hải lên theo xe đón về nhưng mình wá fờ fạc rồi chẳng còn nhận ra ai là ai nữa. Mặc kệ!

Dự lễ ở tỉnh xong lại chạy về dự lễ ở huyện. Sau đó thì xe tiếp tục chạy về hướng Dân Thành cho mấy bạn xuống trước và đội mình thì ở lại đi tiếp. Xe chạy về tới Đông Hải thì cũng đã xế chiều. Tiếp tục vào làm lễ. Hix... 1 ngày làm lễ 4 bận từ sáng sớm tới chiều. Tới đây cũng lết thết cái thân lên fát biểu vài câu nhưng nhớ lại hình như ăn nói rất là vô duyên vì đuối toàn tập rồi. Lễ xong thì cả bọn được xã dắt wa cái wán kế bên ủy ban để ăn uống. Ăn cá kho, canh chua và cái j` nữa đấy thì không tài nào nhớ nổi. Dĩ nhiên là chẳng thiếu rượu. Haiz... Ngày đầu tiên xuống đó mà fải đi ca cẩm bài ca con cá cả tháng trời. Mấy đứa nam được vô cách ly với khu vực nữ nhưng mình thì không được tha. Ra vô liên tục. Mỗi lần vô là cứ cái câu đại loại như "Dạ thôi thì con uống trước mấy chú rước con theo dùm". Ơn trời nhờ chiêu này mà sống sót wa con trăng. Haha...

Cơm no rượu say thì mấy thầy theo xe way dzìa, tạm biệt lũ học trò đáng iu ở lại. O`a o`a... Tự nhiên cũng mún đi dzìa. Bi giờ ta đây là "chùm" và fải chịu trách nhiệm nặng nề u`i. Tất cả mọi người cùng đồ đạc được chất lên 2 chiếc xe lôi và chở về nhà ông Ưa. Đội có được 1 chiếc xe máy (của Tâm) và 2 chiếc xe đạp (của My và anh Cường). Về tới nhà ông Ưa thật là đã. 1 khung cảnh thật là yên bình và cũng thật là bu`n. Hehe... Xe chạy tới đầu dốc thì không dám xuống nhưng cũng ráng chạy xuống. Mém té. Dzô tới nhà thì thấy mọi người rất ư là khoái vì nhà rộng rãi và khung cảnh thì tuyệt cú mèo. Lúc này bắt đầu fân chia nhà cho mọi người. Trước đó khi đã làm việc với ông Ưa để nắm số lượng nhà và số lượng chiến sĩ ở từng nhà là đã chia hết từ trên thành fố rồi, ai fụ trách nhà nào cũng có lun. Bi giờ thì thằng chả giở chứng (những dấu hiệu bất đồng đầu tiên xuất hiện). Lúc đầu là 4 nhà với 18 con người nên chia 2 nhà 5, 2 nhà 4. Wá gọn và wá đẹp. Tự nhiên được ổng đổi thành 5 nhà. Điên máu! Cuối cùng chỗ ở thế này. Nhà ông Ưa (đại bản doanh) gồm 5 người (mình, bà Oanh, múa lửa, Thanh và Cường), nhà bác 2 kế bên có 4 người (bà Tâm, lia thia, Dũng và anh Dân), nhà ... (wên mất tiêu tên chủ nhà rùi nhưng vẫn còn nhớ mặt cô chú đó) có 4 mạng (My, Hương, Hậu, Sửu), nhà bác 2 tiếp (bí thư chi bộ ấp Hồ Thùng) gồm 2 nam (Đức và anh Cường) và nhà cuối cùng (cũng wên mất tiêu tên chủ nhà) gồm 3 nữ (Chung, Chi, chị Hồng). Mình mún nhà nào cũng có nam và nữa ở chung để giúp đỡ nhau vậy mà bị cha Ưa làm ra như vậy.

Đưa gửi các chiến sĩ về nhà đâu đấy thì mình mới được way trở dzìa căn nhà của mình để tắm rửa, ngỉ ngơi. Giờ thì tối rồi và bắt đầu cảm nhận nỗi nhớ nhà cũng như sự buồn tẻ của nơi đây. Tối không tivi, không wạt, ánh sáng thì le lói wa ngọn đèn dầu. Không khí tĩnh mịch cùng với sự chưa wen nhau của mọi người nên chả có gì nói nhiều. Tắm rửa rồi sắp xếp chỗ ngủ, để wần áo xong thì bên nhà bà Tâm kéo wa. Do là nhà mình và nhà bà Tâm sẽ tự nấu ăn chung 9 mạng với nhau. Cả đội được 3 thùng mì gói nên tính fân fát về hết theo đầu người nhưng nhà bên đấy bảo cứ để đây vì ăn chung nên thôi. Bắt đầu thu sổ hụi các bạn để mai có cái mà ăn uống chứ. Thu mỗi thành viên của 2 nhà 50k trước mắt gọi là, thiếu thu thêm. Xong xuôi thì cũng cỡ 9g, mọi người ai về nhà nấy nghỉ. Hôm nay chắc ai cũng thấm mệt.

Nhà mình 2 nữ, 3 nam nên 2 nữ được ưu tiên chiếm cái giường, 3 nam ngủ dưới đất cùng "em mực". Hehe... Tối đó ngồi tính toán với bà Oanh vài thứ rồi cũng lăn ra ngủ. Mệt bà thím àh. 1 ngày dài mệt mỏi mà chẳng làm được nhiu việc. Đêm đầu tiên ngủ khá ngon giấc dù đầu hôm không wen vì trời wá nóng mà chẳng có tí gió nào. Đặt đồng hồ báo thức 5g dậy rồi thả trôi đầu óc...

P.S: Cảnh làm lễ đón wân ở ủy ban xã Đông Hải.