Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn

Monday, July 27, 2009

Cho tui xin 1 vé đi dzìa Đông Hải (phần 2)

- 15/07/09: Sau khi xe lăn bánh rời khỏi trường tự nhiên thì trong đầu mang 1 tâm trạng rất lạ và trong tâm thế còn 1 nhiệm vụ nữa đó là fải ghé khu tưởng niệm Hồ chủ tịch ở Trà Vinh đọc lời fát biểu nữa. Haiz... Đi theo đoàn hôm đó còn có thầy Quán, thầy Vũ, thầy Quang và anh Nguyên (không nhớ còn anh chị nào nữa không). Trên đường đi mọi người cũng trò chuyện, hát hò đủ trò còn mình thì mệt đừ cả người do tối trước chả ngủ được bao nhiêu. Xe chạy 1 đoạn khá xa trung tâm thành fố thì khi đi wa trạm thu fí mà ko được miễn tiền nên ổng la ó um sùm trên xe nhức cả đầu. Trên đường đi thì anh Nguyên cũng tranh thủ dặn dò nhiều điều vì chắc anh hỉu tính mình rất ư là... điên sảng. Mình còn nhớ đã nói với anh 1 câu thế này vào lúc đó: "Bây giờ trong em đang có 2 người. 1 người thì cua hoài không được còn người kia muốn là được liền". Hehe... Anh bảo "mày ngon lắm". Trên đường đi cũng là lúc mình nhận thêm 2 chiến sĩ nam cuối cùng của đội và đổi lại là 2 bạn nữ khác trong đội mình.

Hôm đó dù đã rất cố gắng nhưng mình vẫn không đến kịp giờ làm lễ ở tỉnh và Phi fải lên làm nhiệm vụ thế. Xe mình tới trễ nhất và mọi người có vẻ rất mệt mỏi, không nuốt nổi cơm hộp nữa nhưng mình cũng fải ráng nuốt cho hết vì bị anh Nguyên la ó um sùm nếu không ăn cho hết. Hix... Lúc này thì cũng thấy người ở Đông Hải lên theo xe đón về nhưng mình wá fờ fạc rồi chẳng còn nhận ra ai là ai nữa. Mặc kệ!

Dự lễ ở tỉnh xong lại chạy về dự lễ ở huyện. Sau đó thì xe tiếp tục chạy về hướng Dân Thành cho mấy bạn xuống trước và đội mình thì ở lại đi tiếp. Xe chạy về tới Đông Hải thì cũng đã xế chiều. Tiếp tục vào làm lễ. Hix... 1 ngày làm lễ 4 bận từ sáng sớm tới chiều. Tới đây cũng lết thết cái thân lên fát biểu vài câu nhưng nhớ lại hình như ăn nói rất là vô duyên vì đuối toàn tập rồi. Lễ xong thì cả bọn được xã dắt wa cái wán kế bên ủy ban để ăn uống. Ăn cá kho, canh chua và cái j` nữa đấy thì không tài nào nhớ nổi. Dĩ nhiên là chẳng thiếu rượu. Haiz... Ngày đầu tiên xuống đó mà fải đi ca cẩm bài ca con cá cả tháng trời. Mấy đứa nam được vô cách ly với khu vực nữ nhưng mình thì không được tha. Ra vô liên tục. Mỗi lần vô là cứ cái câu đại loại như "Dạ thôi thì con uống trước mấy chú rước con theo dùm". Ơn trời nhờ chiêu này mà sống sót wa con trăng. Haha...

Cơm no rượu say thì mấy thầy theo xe way dzìa, tạm biệt lũ học trò đáng iu ở lại. O`a o`a... Tự nhiên cũng mún đi dzìa. Bi giờ ta đây là "chùm" và fải chịu trách nhiệm nặng nề u`i. Tất cả mọi người cùng đồ đạc được chất lên 2 chiếc xe lôi và chở về nhà ông Ưa. Đội có được 1 chiếc xe máy (của Tâm) và 2 chiếc xe đạp (của My và anh Cường). Về tới nhà ông Ưa thật là đã. 1 khung cảnh thật là yên bình và cũng thật là bu`n. Hehe... Xe chạy tới đầu dốc thì không dám xuống nhưng cũng ráng chạy xuống. Mém té. Dzô tới nhà thì thấy mọi người rất ư là khoái vì nhà rộng rãi và khung cảnh thì tuyệt cú mèo. Lúc này bắt đầu fân chia nhà cho mọi người. Trước đó khi đã làm việc với ông Ưa để nắm số lượng nhà và số lượng chiến sĩ ở từng nhà là đã chia hết từ trên thành fố rồi, ai fụ trách nhà nào cũng có lun. Bi giờ thì thằng chả giở chứng (những dấu hiệu bất đồng đầu tiên xuất hiện). Lúc đầu là 4 nhà với 18 con người nên chia 2 nhà 5, 2 nhà 4. Wá gọn và wá đẹp. Tự nhiên được ổng đổi thành 5 nhà. Điên máu! Cuối cùng chỗ ở thế này. Nhà ông Ưa (đại bản doanh) gồm 5 người (mình, bà Oanh, múa lửa, Thanh và Cường), nhà bác 2 kế bên có 4 người (bà Tâm, lia thia, Dũng và anh Dân), nhà ... (wên mất tiêu tên chủ nhà rùi nhưng vẫn còn nhớ mặt cô chú đó) có 4 mạng (My, Hương, Hậu, Sửu), nhà bác 2 tiếp (bí thư chi bộ ấp Hồ Thùng) gồm 2 nam (Đức và anh Cường) và nhà cuối cùng (cũng wên mất tiêu tên chủ nhà) gồm 3 nữ (Chung, Chi, chị Hồng). Mình mún nhà nào cũng có nam và nữa ở chung để giúp đỡ nhau vậy mà bị cha Ưa làm ra như vậy.

Đưa gửi các chiến sĩ về nhà đâu đấy thì mình mới được way trở dzìa căn nhà của mình để tắm rửa, ngỉ ngơi. Giờ thì tối rồi và bắt đầu cảm nhận nỗi nhớ nhà cũng như sự buồn tẻ của nơi đây. Tối không tivi, không wạt, ánh sáng thì le lói wa ngọn đèn dầu. Không khí tĩnh mịch cùng với sự chưa wen nhau của mọi người nên chả có gì nói nhiều. Tắm rửa rồi sắp xếp chỗ ngủ, để wần áo xong thì bên nhà bà Tâm kéo wa. Do là nhà mình và nhà bà Tâm sẽ tự nấu ăn chung 9 mạng với nhau. Cả đội được 3 thùng mì gói nên tính fân fát về hết theo đầu người nhưng nhà bên đấy bảo cứ để đây vì ăn chung nên thôi. Bắt đầu thu sổ hụi các bạn để mai có cái mà ăn uống chứ. Thu mỗi thành viên của 2 nhà 50k trước mắt gọi là, thiếu thu thêm. Xong xuôi thì cũng cỡ 9g, mọi người ai về nhà nấy nghỉ. Hôm nay chắc ai cũng thấm mệt.

Nhà mình 2 nữ, 3 nam nên 2 nữ được ưu tiên chiếm cái giường, 3 nam ngủ dưới đất cùng "em mực". Hehe... Tối đó ngồi tính toán với bà Oanh vài thứ rồi cũng lăn ra ngủ. Mệt bà thím àh. 1 ngày dài mệt mỏi mà chẳng làm được nhiu việc. Đêm đầu tiên ngủ khá ngon giấc dù đầu hôm không wen vì trời wá nóng mà chẳng có tí gió nào. Đặt đồng hồ báo thức 5g dậy rồi thả trôi đầu óc...

P.S: Cảnh làm lễ đón wân ở ủy ban xã Đông Hải.

Cho tui xin 1 vé đi dzìa Đông Hải (phần 1)

Lần mò ký ức trở về 4 năm trước...

28/06/2005: Ngày đầu tiên của chiến dịch Tiếp sức mùa thi 2005 với vai trò tổ fó tổ 3 (hỗ trợ tại các địa điểm thi) vừa được wăng chụp cách đó vài ngày ngắn ngủi.

29/06/2005: Wăng nhiệm vụ lại cho tổ trưởng, cùng với bà Oanh và 1 vài chiến hữu khác leo lên chiếc xe chắc 15 hay 20 chục chỗ j` đấy của trường xuất fát đi tiền trạm đợt 1 ở Trà Vinh. Gần 6g sáng thì xe lăn bánh. Tranh thủ ngủ 1 tí vì cả đêm trước gần như thức trắng ở nhà trọ của bà Đen để làm cho xong cái lịch hoạt động 30 ngày. Thời đó chưa có lap, chưa có xe máy như bây giờ nên 1 là đi bộ, 2 là đi ké. Sáng đó dậy sớm đi bộ wa trường. Tới nơi mới sực nhớ để wên usb ở nhà bà Đen. Thế là năn nỉ ỉ ôi ai đó (hình như là Phan Lê Dê thì fải) chở dzìa lấy lên trường in đem đi. Đây là lần đầu tiên được đi về miền tây.

Xuống tới địa bàn huyện Duyên Hải chắc cũng khoảng 11g trưa (lâu wá rồi nên không nhớ rõ), mọi người được anh bí thư huyện đoàn dắt đi măm măm. Đi đường xa + mệt + đói nên ăn cơm ngon kinh khủng. Xuống đây viettel mất toi sóng, mobi thì chập chờn, chỉ mỗi thắng vina là kiên cường nhất. Mượn điện thoại của ai đấy (chắc là bà Oanh vì bả xài vina) nhắn tin về cho tổ trưởng hỏi thăm tình hình trên đó thế nào.

Thế rồi mỗi xã được 1 chiếc xe ôm đi về xã để khảo sát tình hình. Đông Hải được 1 chiếc xe tống 3 gồm bác tài, đội trưởng và đội fó tương lai nhắm bắn mục tiêu thẳng tiến. BCH không đi cùng vì Đông Hải xa ngắc ngư mà trời lúc đó chuyển mưa đen thui. Kệ. Cả 3 đang chạy thì mưa to bà cố nội luôn. Dù đã có mặc áo mưa nhưng tới nơi thì cả 3 đã thành 3 con chuột ướt mem :|. Vừa ướt vừa lạnh lết thết chui vô ủy ban xã. Lúc đó được làm việc với anh Phil (phó chủ tịch xã lúc đó) và anh j` đấy không nhớ tên nhưng dòm hình thì vẫn nhớ mặt. Hỏi thăm 1 số thứ như đã được dặn dò từ trước ở trường đại loại như: tụi em sẽ ở chỗ nào, gần hay xa chợ, điện nước thế nào, ở bao nhiêu nhà và bàn về cái lịch 30 ngày. Lúc này là lúc fát hiện ra sẽ ở ấp Hồ Thùng và không có điện. Hehe... Nghe vui vui. Anh Phil từng là bí thư xã đoàn nên tính tình dễ thương, hiền lành và khá dễ chịu. Lúc đó thấy mấy ảnh cố gắng liên lạc với 1 anh nào đấy nhưng không được. Sau này mới biết đó là anh Phường (bí thư xã đoàn đương nhiệm). Bàn xong mọi thứ, có 1 mớ thông tin thì leo lên xe ôm dzìa lại huyện đoàn tiếp. Đường xa cả 20 cây số, đi mòn mỏi mà vẫn chưa thấy tới.

Về xã đoàn báo cáo lại tình hình, mọi người ai cũng chúc mừng vì duy nhất Đông Hải là không có điện. Hoho... Tạm biệt Duyên Hải, leo xe dzìa lại thành phố. Tới nơi khoảng 7g tối.

1 ngày đẹp trời nào đấy của tháng 7/2005 (thông cảm dùm vì lâu wá go`i nhớ hẻm nổi): Đi tiền trạm lần 2. Kỳ này dự tính sẽ đi về xã lần nữa nhưng không được vì không có nhiều thời gian di chuyển. Đông Hải có người lên huyện đoàn làm việc nên cũng không fải đi đâu hết mà kẻ đó chả ai xa lạ là Nguyễn Văn Ưa (khó ưa bà thím). Thằng chả lúc đó là fó bí thư xã đoàn. Thằng chả cũng ngồi bàn bàn, wuyết wuyết cái kế hoạch 30 ngày với mình rùi ký tên vào xác nhận nữa chứ. Rất ư là hoành tráng.

1 loạt ngày tháng 7/05: hỳ hà hỳ hục chạy ngược chạy xuôi dưới sự giúp đỡ của bác tài xế tốt bụng là tổ trưởng tổ 3 hồi Tiếp sức mùa thi (đang cua em mà). Từ thành fố chạy ra chợ Lớn, rồi chợ Lớn chạy về thành fố, chở đi vòng vòng để mua đồ đạc. Rồi còn 2 đợt tập huấn chiến sĩ với lực lượng thiệt là mỏng manh mà nữ chiếm đa số. Haizzz...

Rồi ngày đẹp trời nào nữa đấy, em được triệu lên văn phòng đoàn nhận nhiệm vụ viết và đọc lời tuyên thệ trước tượng đài Bác Hồ thay mặt cho mí bạn sinh viên thành phố đi Trà Vinh. Móa ơi! Nhiệm vụ wá ư là nặng nề. Vắt óc ngược xuôi mấy bữa trời mới viết không đầy 1 trang giấy tập cỡ A5 :|. Mang lên văn phòng hội sinh viên thành phố cho anh Tĩnh kiểm duyệt xong dzìa. Tài xế lúc đó rất chịu khó săn đón. Hehe...

14/07/05: ngày cuối cùng chuẩn bị mọi thứ trước ngày lên đường. Cả buổi sáng tới trưa chạy vòng vòng mua đồ tè le. Chiều tất tả chạy về nhà thay đồ rồi lượm xe của ai đó chả nhớ nữa ra ngoài trung tâm thành fố làm lễ rồi lạch bạch chạy về trường thu gom đồ đạc đóng gói tiếp. Loay hoay mãi tới chiều tối mới tạm gọi là xong. Lúc này đang lết thết chuẩn bị đi bộ về nhà để chuẩn bị hành lý và tạm biệt mami thân iu :( (chủ yếu là rầu cái khoản đi bộ về áh) thì bác tài tốt bụng lại gọi điện thoại và có nhã ý đưa về dùm. Hehe... Fẻ!

Về nhà tắm rữa và thu xếp đồ xong thì khăn gói lên trường (hình như hổng có gặp được mẹ thì fải). Lên trường thêm 1 mớ thứ nữa fải lo. Hây dzà! Chiện nghỉ ngơi lúc này sao mà xa xỉ fẩm wá. Xuống giảng đường 1 đón về lại 2 chiến sĩ đã đổi wa xã Dân Thành (bà cá với bà Tâm chứ ai) rồi dắt 2 bả lên fòng cyberchem tụ tập chung với mấy bà nữa trên đó. Mí người nữ xinh đẹp của xã Đông Hải chen chúc nhau trong cái fòng đó để ngủ. Nhân vật chính vẫn chưa được yên giấc vì bị BCH réo wa VPĐ oánh danh sách đội lần cuối rồi mới được thả dzìa. Leo lên cái bàn bé tí tẹo trong cyberchem ngủ. Bàn thì nhỏ và lại nằm trên cao ~> dễ té. Cộng thêm đống sách cũ dưới chân chỉ cẩn ko cẩn thận đạp vô là có mà đè chít. Hix... Ngủ kiểu đó có ngon giấc nổi đâu nhưng ráng chợp mắt mai có sức chứ.

15/07/05: Sáng cỡ 4g là dậy. Tưởng đâu dậy sớm nhất fòng ai dzè mấy bà kia ngủ dậy rồi hay ngủ không được j` đấy đại loại thế nằm đó ngó mình ngủ... dậy. Hoho... Lục đục dắt díu mọi người wa fòng hóa lý hữu cơ kế bên oánh răng rửa mặt nhờ chiếc chìa khóa chú Phê đưa cho tối trước chứ không là fải bon chen xuống kia với bao nhiu người rồi. Xong thì xuống dưới sân kiếm mấy thèng đàn ông đội ta lên rinh đồ xuống fụ và lôi chiếc xe máy của bà Tâm lên xe trước. Đâu đó xong xuôi thì wa dự lễ. Bất giác bây giờ có 1 cảm giác lưu luyến với thành phố và nôn nao tới ngày về để có 1 bé heo của ai kia hứa tặng. Bịn rịn không nỡ xa nhưng cũng rất háo hức lên đường. Lễ xong kiếm ai kia chia tay nhưng không gặp nên cũng lết thết lên xe ví mọi người. Đông Hải đi chung xe với Dân Thành (đội của KHVL). Xe chuẩn bị chạy rồi thì mới thấy có người dáo dát đi tìm để chào tạm biệt. Hix... Chỉ kịp vẫy cái tay và hẹn ngày dzìa thôi :((. Way lại với cái xe và bắt đầu hành trình về Trà Vinh thẳng tiến...

Hết fần 1. Mai vít tiếp :)

Lại nhớ MHX

Người viết: Đội Trưởng
.....
Tình hình là có hay tin trường đi xuống thăm wân dưới Trà Vinh vào thứ 7, chủ nhật này nhưng không xin đi ké được bị vì khoa hóa chỉ có 2 suất đi. Vậy nên nằm nhà dưỡng bệnh tiếp :(. Tối nay bò lên facebook coi thấy mọi người đi Trà Vinh về viết và up hình lên thế nên ta lại nhớ. Haizzz... Đầu tiên là thấy 1 chàng trai viết đại loại là lần đầu tiên ngắm được sao nhìu tới vậy. Đương nhiên o`i! Không biết mấy xã khác trời đêm thế nào chứ ở Đông Hải thì hình như chẳng tối nào mà không thấy sao thậm chí là sao rơi cái vèo như trong fim người ta hay la làng lên là sao băng rồi cầu nguyện ùm xì lèo nữa. Đông Hải ban ngày đẹp và về đêm còn đẹp hơn. Lúc đó không có điện nên tối tối cảm giác ngồi bên hiên nhà dưới ánh đèn dầu le lói, gió từ đìa tôm thổi vào wa hàng dừa sát đìa cùng với hàng ngàn sao trên trời thật là nên thơ. Biển Đông Hải không đẹp như những biển khác vì là biển khai thác nhưng con đường dẫn ra biển thì tuyệt vời. Muốn đi ra biển thì fải đi ngang wa hàng dương, ruộng cây thuốc cá của người dân và sẽ nghe được mùi của biển cùng với mùi người ta fơi ruốc. Ra tới biển là màu xanh của lá điểm thêm vài bông hoa tím muống biển và vài cái cầu gai chạy lăn tăn theo gió dọc theo bãi biển. Thôi không nhắc nữa. Mún khóc vì nhớ Đông Hải nữa rồi. Mấy hôm nay lòng bồn chồn mún làm 1 chuyến xuống lại Đông Hải nhưng chẳng rảnh được. Giận ghê nơi!