Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn

Monday, July 27, 2009

Lại nhớ MHX

Người viết: Đội Trưởng
.....
Tình hình là có hay tin trường đi xuống thăm wân dưới Trà Vinh vào thứ 7, chủ nhật này nhưng không xin đi ké được bị vì khoa hóa chỉ có 2 suất đi. Vậy nên nằm nhà dưỡng bệnh tiếp :(. Tối nay bò lên facebook coi thấy mọi người đi Trà Vinh về viết và up hình lên thế nên ta lại nhớ. Haizzz... Đầu tiên là thấy 1 chàng trai viết đại loại là lần đầu tiên ngắm được sao nhìu tới vậy. Đương nhiên o`i! Không biết mấy xã khác trời đêm thế nào chứ ở Đông Hải thì hình như chẳng tối nào mà không thấy sao thậm chí là sao rơi cái vèo như trong fim người ta hay la làng lên là sao băng rồi cầu nguyện ùm xì lèo nữa. Đông Hải ban ngày đẹp và về đêm còn đẹp hơn. Lúc đó không có điện nên tối tối cảm giác ngồi bên hiên nhà dưới ánh đèn dầu le lói, gió từ đìa tôm thổi vào wa hàng dừa sát đìa cùng với hàng ngàn sao trên trời thật là nên thơ. Biển Đông Hải không đẹp như những biển khác vì là biển khai thác nhưng con đường dẫn ra biển thì tuyệt vời. Muốn đi ra biển thì fải đi ngang wa hàng dương, ruộng cây thuốc cá của người dân và sẽ nghe được mùi của biển cùng với mùi người ta fơi ruốc. Ra tới biển là màu xanh của lá điểm thêm vài bông hoa tím muống biển và vài cái cầu gai chạy lăn tăn theo gió dọc theo bãi biển. Thôi không nhắc nữa. Mún khóc vì nhớ Đông Hải nữa rồi. Mấy hôm nay lòng bồn chồn mún làm 1 chuyến xuống lại Đông Hải nhưng chẳng rảnh được. Giận ghê nơi!

No comments:

Post a Comment