Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn

Tuesday, March 17, 2009

Nhớ...

Tác giả: bà đội trưởng.
(Một ngày đẹp trời bà đội trưởng đã hứa với lthia sẽ viết 1 bài dạt dào cảm xúc về MHX05, và nó đây, lthia lụm quăng qua thể theo yêu cầu của tác giả. :D )
---------------------------------------------------------------
Tối nay đi học về tự nhiên ngước nhìn lên trời. Hôm nay trời đầy sao cứ như bầu trời Đông Hải ngày trước. Tự nhiên thấy nhớ nơi ấy đến lạ lùng.

Dạo gần đây trời hay âm u mưa bất chợt. Mỗi lúc như thế từ trong nhà đi ra lòng lại 1 cảm giác như đang chạy trên bờ đê nơi ấy. Cái bờ đê đã từng làm mình té lên té xuống không biết bao nhiêu lần khi đi thăm các chiến sĩ đội ta. Vẫn nhớ cái lần Chi bị bệnh mà fải chạy băng băng trong mưa mà không có cái gì che chắn. Mưa Đông Hải to và nặng hạt lắm, bắn vào rát cả mặt. Hôm ấy cũng té đê nhà Chi. Người thì ướt nhẹp và còn té nữa nên áo wần đỏ cả màu đất nơi đây.

Nhớ lại khi ấy mình đa nghề ghê gớm nhỉ! Xe ôm nè, wản gia nè, y tá kiêm dược sĩ kê toa cho thuốc nè, lâu lâu làm chị nuôi vài bữa nè, "bộ trưởng bộ ngoại giao" nè... Nhìu wá nhớ hẻm hết mà cũng chả cái nào làm cho ra thân ra hồn. Hihi...

Tối tối chạy xe đi học về sau cơn mưa chiều là nghe tiếng cóc nhái ễnh ương "gào rú" um sùm mà nhớ da diết. Bất chợt thấy nhớ buổi tối cả đội diễn văn nghệ cho bà con coi dưới mưa, nhớ những lần cả đám kéo nhau ra chợ chơi vào buổi tối, nhớ cái lần cả đám trú mưa làm sập cái chòi bán tôm của người ta... Sao mà cảm xúc ùa về nhiều thế này?

Mấy hôm nay bỗng nhiên thấy nhớ tới lạ cảm giác sống không có điện suốt cả tháng trời ở nơi ấy, nhớ cái cảnh hì hục bơm nước tắm dưới ánh đèn dầu tối tối để rồi như hạnh fúc vỡ ào khi ngày cuối cùng ở Trà Vinh được tắm dưới vòi nước máy và anh đèn điện tại chỗ của Ban chỉ huy. Mọi thứ như mới ngày hôm wa mà thôi.

Nhớ luôn cả đi xa nhà 1 tháng trời nhưng ngày nào em và anh cũng nhắn tin hỏi han tình hình và động viên lẫn nhau. Mà khi ấy em nhớ gần như em cưỡm đoạt mất điện thoại của bạn em chỉ để nhận và trả lời tin nhắn cho anh. Khi ấy cả đội em chỉ có 1 cái điện thoại duy nhất có thể liên lạc được với bên ngoài và cả tuần nó mới được sạc pin 1 lần. Ôi yêu sao cảm giác cái thuở ban đầu ấy. Cảm giác mong ngóng tới ngày về được gặp nhau và được anh mua cho 1 bé heo như lời anh đã hứa trước khi em lên đường.

Mùa hè xanh ơi sao mà yêu đến thế? Nếu được quay lại lần nữa thì cũng nguyện sẽ sống hết mình lần nữa cho con người, cho mảnh đất và cho cả sự thiếu thốn nơi đó. Nhớ lắm bải biển rộng lớn nhưng cực kỳ dơ nơi ấy vì người dân chưa có ý thức bảo vệ môi trường. Nhớ lắm những ngày bão nơi ấy cả đám chỉ biết ngồi nhà mà thở dài. Nhớ lắm con đường tụi mình đã làm mà không ai đi nổi sau đó. Nhớ lắm cây cầu be bé mà mấy người "đàn ông lực lưỡng" hì hục vừa làm vừa càm ràm chị em phụ nữ. Nhớ cả căn nhà mà cả đội cùng bà con xây cho 2 cụ già sống gần biển. Nhớ những việc nhỏ và không nhỏ mà đội ta cùng nhau làm, cùng nhau fá. Yêu lắm 18 chiến sĩ đội ta - những con người chưa từng làm bất cứ việc gì nặng nhọc như thế trước đó.

Sunday, March 15, 2009

MHX là gì mà sao ngộ quá vậy?


"Cường mới xem blog mhx, nhớ mhx quá. Mọi người viết hay quá.

Sao xem lại mấy tấm hình, tui thấy sao sao trong lòng ấy. Nhớ mấy đứa mình dạy học quá.

Tại Cường bận quá nên ít xem blog lắm. Hôm nay mới có dịp coi, hu hu, tui khóc à nhen. Khóc thiệt đó, mhx là gì mà sao ngộ quá vậy? Tự nhiên tui xem lại tui nhớ quá vậy không biết nữa. Kỉ niệm đẹp quá, ước gì bây giờ mình còn là sinh viên. Tui thấy tiếc là không có dịp đi họp đội với mọi người…"

…………….

Chat với Cường (anh Cường – k.Hóa), đọc được những lời tâm sự này, thực sự là bạn Tâm rất xúc động. Một người bạn rất hiếm khi đi họp đội, tưởng đâu Cường đã quên luôn đội mình rồi chứ, ai dè, vẫn còn nhiều tình cảm đến thế.

“Mùa hè xanh là gì mà sao ngộ quá vậy?” – đúng là ngộ thiệt, tự nhiên nhớ, tự nhiên thương, rồi tự nhiên coi Đông Hải như quê hương thứ 2 của mình. Vui cũng MHX, buồn cũng MHX, khóc vì nhớ cũng vì MHX. Nhớ 1 năm sau khi MHX05 kết thúc, mỗi lần nghĩ lại, bạn Tâm cứ khóc hoài… ngộ thiệt.

Tất cả nỗi nhớ, kí ức về Mhx05, hình ảnh, bạn Tâm đã để trên blog, để share với mọi người, để lưu giữ những năm tháng đẹp nhất của thời sinh viên. Một nơi nào đó, để nhìn lại một chặng đường đã qua, để biết mình trưởng thành như thế nào…

Và hôm nay, bạn Cường đã chạm vào kỉ niệm ấy, đã khóc… Mhx thật tuyệt vời.

Còn bạn Tâm… hạnh phúc…