"Cường mới xem blog mhx, nhớ mhx quá. Mọi người viết hay quá.
Sao xem lại mấy tấm hình, tui thấy sao sao trong lòng ấy. Nhớ mấy đứa mình dạy học quá.
Tại Cường bận quá nên ít xem blog lắm. Hôm nay mới có dịp coi, hu hu, tui khóc à nhen. Khóc thiệt đó, mhx là gì mà sao ngộ quá vậy? Tự nhiên tui xem lại tui nhớ quá vậy không biết nữa. Kỉ niệm đẹp quá, ước gì bây giờ mình còn là sinh viên. Tui thấy tiếc là không có dịp đi họp đội với mọi người…"
…………….
Chat với Cường (anh Cường – k.Hóa), đọc được những lời tâm sự này, thực sự là bạn Tâm rất xúc động. Một người bạn rất hiếm khi đi họp đội, tưởng đâu Cường đã quên luôn đội mình rồi chứ, ai dè, vẫn còn nhiều tình cảm đến thế.
“Mùa hè xanh là gì mà sao ngộ quá vậy?” – đúng là ngộ thiệt, tự nhiên nhớ, tự nhiên thương, rồi tự nhiên coi Đông Hải như quê hương thứ 2 của mình. Vui cũng MHX, buồn cũng MHX, khóc vì nhớ cũng vì MHX. Nhớ 1 năm sau khi MHX05 kết thúc, mỗi lần nghĩ lại, bạn Tâm cứ khóc hoài… ngộ thiệt.
Tất cả nỗi nhớ, kí ức về Mhx05, hình ảnh, bạn Tâm đã để trên blog, để share với mọi người, để lưu giữ những năm tháng đẹp nhất của thời sinh viên. Một nơi nào đó, để nhìn lại một chặng đường đã qua, để biết mình trưởng thành như thế nào…
Và hôm nay, bạn Cường đã chạm vào kỉ niệm ấy, đã khóc… Mhx thật tuyệt vời.
Còn bạn Tâm… hạnh phúc…
No comments:
Post a Comment