Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn

Monday, May 25, 2009

Một lời xin lỗi thôi chưa đủ +_+

Bộ phim Những ngày hè, mình mới coi được tập 2, giận đến nỗi không muốn coi nữa, nhìn lố lăng sao ý. Mới đầu nghĩ kiến thức mình hạn hẹp, hoặc tại đội mình quá hoàn hảo nên không giống trong phim. Hoặc là trong phim đang phản ảnh cái thực tế, hoặc là đó là MHX của thế hệ 9X không chừng. Ai dè, đọc blog của các anh chị trong ban chỉ huy chiến dịch MHX một thời mới biết là thanh niên thành phố đang bức xúc.

Trích nguyên văn từ blog chị Tuyết Phương

......

Mấy hôm nay mình đang tìm cách để xem cho được các tập film "Những ngày hè xanh", xem để biết thực hư ra sao. Thông tin dư luận rộng ràng xung quanh về bộ film những ngày qua đã làm cho mình tức giận ghê. Ơi, ông đạo diễn ơi, đài truyền hình ơi là đài truyền hình... Tôi đề nghị ngưng chiếu bộ film ngay. Thật là một sự xúc phạm đến lòng yêu nước, tình thần tình nguyện, dấn thân của hàng triệu thanh niên Việt Nam, hàng triệu tấm lòng, hàng triệu trái tim và khối óc!

Đây, bài viết trên blog anh Lê Quốc Phong, bài viết tiêu biểu cho những ý kiến của dư luận thanh niên xung quanh sự việc này. Một lời xin lỗi thôi chưa đủ.

“NHỮNG NGÀY HÈ XANH” - CHƯA THỂ LÀ MÙA HÈ XANH!

Mấy hôm nay, tối nào cũng sắp xếp thời gian để đến 21g30 là ngồi trước tivi, HTV7 để xem phim, xem một bộ phim mà từ lúc thông tin ra xã hội chắc chắn đã tạo được sự thu hút của rất nhiều thế hệ sinh viên, bởi chủ đề của nó: Mùa hè xanh. 3 chữ Mùa hè xanh đã đi vào cuộc đời của hàng triệu lượt sinh viên thành phố với tất cả sự trân trọng, tự hào. Đó là báu vật, là tài sản vô giá mà hàng triệu lượt sinh viên thành phố, qua 15 năm xây dựng, giữ gìn. Nói đến Mùa hè xanh là nói đến sự dấn thân của sinh viên thành phố, là nói đến một trường học lớn, ở đó, những chiến sĩ tình nguyện học được những bài học vô giá, nói đến Mùa hè xanh còn là nói đến nghĩa tình: nghĩa tình đồng đội, nghĩa tình đồng bào với sinh viên, với chiến sĩ tình nguyện. Mùa hè xanh đã thực sự thu hút, chinh phục được những người trong cuộc, là nỗi khát khao, mong đợi của những ai đã một lần được nghe đến, là sự ngưỡng mộ, yêu mến của bà con nơi chiến dịch đến và đi; là cảm hứng của biết bao nhạc sĩ. Mùa hè xanh là biểu tượng của lòng yêu nước, là biểu tượng của tinh thần xung kích, tình nguyện của tuổi trẻ. Ai đã một lần đến với Mùa hè xanh, không thể không cảm ơn chiến dịch, không thể không lưu giữ cho mình những kỷ niệm khó quên, trở thành hành trang quý giá trong cuộc đời.

Viết dài một chút về chủ đề, viết thêm 1 chút về ý nghĩa chiến dịch Mùa hè xanh để khẳng định một điều những tập đầu bộ phim “Những ngày hè xanh” đã và đang phát trên sóng HTV7 không thể nào là Mùa hè xanh, không được phép xem đó là hình ảnh Mùa hè xanh.

Tôi thật sự thất vọng, thật sự giận khi xem những tập phim đầu tiên. Cái háo hức để tìm lại những kỷ niệm của những ngày đầu hào hứng tham gia chiến dịch của tôi bị dội ngay gáo nước lạnh vào mặt khi nhìn cảnh đoàn làm phim tái hiện lễ ra quân Mùa hè xanh. Đâu rồi cái màu xanh thân thương, đâu rồi cánh chim câu trắng trên huy hiệu Hội Sinh viên Việt Nam, đâu rồi cái khí thế hừng hực của hàng ngàn sinh viên thành phố trước giờ vào chiến dịch, dâu rồi những nét tươi vui, đầy nhựa sống của chiến sĩ, đâu rồi sự nghiêm túc, ý thức kỷ luật cao của những con người được chọn lọc kỹ càng để bước vào 30 ngày cống hiến, trả nghiệm, đâu rồi những rừng cánh tay mạnh mẽ hòa nhịp điệu của những bài hát phong trào, những cánh tay lưu luyến chào nhau để cùng quyết tâm đến những miền xa… Trả lại cho tôi là hình ảnh của những “chiến sĩ” (tôi phải dùng ngoặc kép vì chắc chắn các bạn trên phim không đủ tư cách làm chiến sĩ Mùa hè xanh) trước giờ lên đường vẫn không biết mục đích, vẫn không rõ nội dung, vẫn chưa hề gặp mặt đội trưởng. Ở đâu ra các đội hình tình nguyện mà bát nháo như thế, ở đâu ra cái cảnh cha mẹ ép buộc con đi Mùa hè xanh mà con thì ngúng nguẩy như bị bắt đi đày, ở đâu ra đội trưởng đến sát giờ ra trận mới biết mình làm gì, ở đâu ra cảnh chiến sĩ đã đến lúc lên đường vẫn cãi nhau chí chóe, nồng nặc mùi rượu, ở đâu ra hình ảnh Mùa hè xanh mà chiến sĩ tị nạnh nhau từng công việc, vác chiếu đi lông nhông ngoài đường, ở đâu ra chiến sĩ tình nguyện mà chẳng biết lễ phép với dân, chẳng hiểu cho được một chút tinh thần Mùa hè xanh “Ở dân thương- Làm dân tin- Đi dân nhớ”; ở đâu ra anh bí thư đoàn trường ậm à ậm ờ về thông tin chiến dịch…. Ôi, còn nhiều lắm, tôi cũng đi tìm, tôi cũng tự lý giải, nhưng với vốn kiến thức 11 năm tham gia chiến dịch Mùa hè xanh của mình, từ lúc còn ở trường cho đến khi điều hành chiến dịch cả thành phố, tôi vẫn không tìm ra được một chút nào thông cảm và sẻ chia được với người viết kịch bản, đạo diễn và diễn viên; cho dù là 1 đơn vị yếu nhất hay mới toanh tham gia chiến dịch, tôi cũng không tìm thấy những hình ảnh như phim thể hiện. Nếu Mùa hè xanh như mô tả trên phim, chắc chẳng sống nổi đến tuổi lên ba, chứ đừng nói đến đa sang tuổi trăng tròn; nếu Mùa hè xanh như thế chắc chỉ có vài chục bạn tham gia chứ chẳng có đến hàng chục ngàn sinh viên thành phố, chẳng phải mất sức để các trường phải tuyển chọn kỹ càng, phải hao tâm tổn trí khảo sát địa bàn, xây dựng nội dung chi tiết 30 ngày trong chiến dịch hay thậm chí chỉ có 3 ngày của 1 đội hình chuyên; nếu Mùa hè xanh như thế chắc chỉ loanh quanh ở 1 địa bàn nào đó chứ chẳng thể lan tỏa đến 13 tình, thành, sang cả Lào. Chí có một nguyên nhân: đó là sự hời hợt, là sự hư cấu bất chấp thực tế.

Ngay khi chiếc áo thanh niên Việt Nam xuất hiện với lo go Hội bên tay trái tôi đã không có cảm tình với bộ phim, tôi đã đánh giá sự cẩu thả, thiếu hiểu biết của những người làm phim về một phong trào lớn của sinh viên, thanh niên Thành phố. Nếu các nhà làm phim chỉ chọn một địa bàn chung chung, một trường nào đó không rõ địa danh, có thể tôi còn thông cảm, nhưng đã chọn thành phố Hồ Chí Minh, đã chọn ĐH Bách Khoa thì không có gì tha thứ được. Trong văn học, nghệ thuật, tác giả có quyền hư cấu, nhưng sự hư cấu đó phải được thể hiện trên một nền thực tiễn cơ bản nào đó, nhất là khi anh đang viết về những vấn đề của đời sống hiện nay. Vốn hiểu biết của tác giả về chiến dịch nông cạn quá, vốn hiểu biết của tác giả về tổ chức Đoàn- Hội mỏng quá, băng rôn lễ ra quân to thế kia, ghi rõ Hội Sinh viên, thế nhưng vẫn để huy hiệu Đoàn… Sự trân trọng, ý muốn tốt của các tác giả không được đầu tư một cách nghiêm túc, thiếu thực tiễn, sai sự thật đã dẫn đến một hậu quả xấu, đã cho ra đời một sản phẩm khó tạo được sự đồng thuận của người xem.

Hai hôm nay, nhiều chiến sĩ tình nguyện Mùa hè xanh và cán bộ Đoàn- Hội các trường đang rất bức xúc, các bạn cảm thấy bị xúc phạm, và tôi cũng thế. Sao Đoàn làm phim không tìm đến Thành Đoàn, Hội Sinh viên Thành phố để nhờ tư vấn, sao Đài Truyền hình hàng năm đều đồng hành cùng chiến dịch, cùng lăn lộn với chiến dịch nhưng sao khi kiểm duyệt lại không lưu tâm đến những điều hư cấu phi lý kia, và tôi cũng trách một vài bạn diễn viên trong phim, hình như họ cũng là những người đã một thời ngồi ở giảng đường Đại học, được chứng kiến những tháng ngày sôi nổi, đầy chất trẻ của bạn bè mình trong Mùa hè xanh, sao lại có thể thể hiện hình ảnh chiến sĩ tình nguyện như trên phim, sao không lên tiếng để trao đổi với đạo diễn, biên kịch và thậm chí sao không dám mạnh dạn từ chối vai diễn bởi nó đã không thể hiện đúng bản chất của hình ảnh mình đã biết. Nếu thực sự mình thiếu chất liệu từ cuộc sống của vai diễn, phải lăn vào nó, phải hiểu tường tận đường tơ kẽ tóc thì sự hóa thân của nhân vật mới thành công. Hình ảnh của các nghệ sĩ lớn sau này phải xuất phát từ chính sự lao động nghiêm túc từ chính những vai diễn nhỏ như thế này. Tôi có cảm giác các bạn diễn viên như chưa bao giờ làm chiến sĩ Mùa hè xanh.

Không chỉ những người trong cuộc thấy bức xúc, cả những người ngoài cuộc, những người thân của các chiến sĩ tình nguyện cũng bức xúc và họ cũng cảm thấy bị xúc phạm khi họ đã ủng hộ, đã tạo điều kiện cho con em mình tham gia một chiến dịch mà hình ảnh thể hiện trên phim là bôi bác không thể chấp nhận được. Và đau lòng hơn, bắt đầu có những người thân của các cựu chiến sĩ Mùa hè xanh bị những gì bộ phim mô tả quay sang nghi ngờ cả những gì tốt đẹp mà chiến dịch tình nguyện Mùa hè xanh đã mang lại.

Vàng thật không sợ lửa, Mùa hè xanh sẽ vẫn mãi là hình ảnh sống động, đẹp đẽ của sinh viên, thanh niên thành phố. Hàng trăm ngàn sinh viên, thanh niên vẫn sẽ tiếp tục háo hức, chuẩn bị kỹ lưỡng cho chiến dịch tình nguyện Mùa hè xanh 2009. Những ai chưa một lần được khoác áo xanh tình nguyện, được đội chiến nón tai bèo thân thương vào chiến dịch vẫn háo hức và hy vọng được một làm làm chiến sĩ tình nguyện. Người dân miền Tây, miền Đông Nam Bộ, Tây Nguyên, nước bạn Lào vẫn đang chờ đón từng đoàn chiến sĩ tình nguyện, những người được đồng bào dân tộc trìu mến gọi là “sinh viên Bác Hồ”. Khí thế và thành công của chiến dịch tình nguyện Mùa hè xanh 2009 sẽ tiếp nối truyền thống của Mùa hè xanh của sinh viên thành phố, là minh chứng rõ nhất cho những hình ảnh phản cảm, không đúng sự thật như những tập đầu bộ phim “Những ngày hè xanh” thể hiện.

Ngày mai, tôi nghĩ, Hội Liên Hiệp thanh niên Thành phố, Hội Sinh viên Thành phố sẽ phải lên tiếng.

Đạo diễn Xuân Phước phải có một lời xin lỗi đến toàn thể chiến sĩ Mùa hè xanh cho những gì đã thể hiện trong những tập phim đầu.

No comments:

Post a Comment